Hiểu đúng về ‘người gây ô nhiễm phải trả tiền’

10/02/2022
Luật Bảo vệ môi trường 2020 đưa ra quan điểm mới trong quản lý rác thải rắn là “người gây ô nhiễm phải trả tiền”, thể hiện qua những công cụ chính sách như trách nhiệm mở rộng của nhà sản xuất (EPR), thu phí rác thải theo khối lượng.

Phí quản lý rác thải từ hộ gia đình sẽ được chi trả theo khối lượng.

Điều 79 Luật Bảo vệ môi trường 2020 đưa ra quy định về chi phí thu gom, vận chuyển, xử lý chất thải rắn sinh hoạt “dựa trên khối lượng hoặc thể tích chất thải đã được phân loại”. Trong đó, chất thải rắn có khả năng tái sử dụng, tái chế, chất thải nguy hại phát sinh từ hộ gia đình, cá nhân đã được phân loại riêng không phải trả phí.

Quy định này được đưa ra nhằm hạn chế tình trạng “cào bằng” về chi phí phải trả cho môi trường, khiến cho người xả 1kg rác cũng phải đóng phí ngang với người xả 10kg rác như trước đây

Bà Lyli Baum Pollans, chuyên gia chính sách và quy hoạch đô thị nhận xét, quan điểm “người gây ô nhiễm phải trả tiền” là một trong những công cụ hiệu quả nhất giúp chính quyền giảm thiểu rác thải rắn và kiểm soát chi phí xử lý rác thải.

Cụ thể, khi được yêu cầu trả chi phí xử lý rác thải tương ứng với khối lượng xả ra, người dân sẽ có xu hướng giảm thiểu xả thải thông qua các hoạt động tái chế, tái sử dụng, ủ phân hữu cơ. Theo quy định trong luật bảo vệ môi trường hiện hành, chỉ rác thải không có giá trị tái chế mới được thu gom theo túi trả phí.

Bà Pollans đưa ra ví dụ ở Massachusetts, Mỹ, sau 1 năm triển khai thu phí rác thải theo khối lượng, lượng rác thải xả ra môi trường giảm trung bình khoảng 30% cho mỗi hộ gia đình.

Thực tế, tổng lượng tiêu thụ sản phẩm trong năm đó không hề giảm đi, nghĩa là số lượng rác thải phát sinh không hề giảm. Người tiêu dùng đã giữ rác thải ở lâu hơn trong chuỗi giá trị, tiếp tục tạo ra lợi ích thay vì vứt bỏ ra môi trường.

Theo ông Hoàng Đức Vượng, Chủ tịch Chi hội nhựa tái sinh, quan điểm “người gây ô nhiễm phải trả tiền” là yêu cầu bắt buộc để công tác quản lý rác thải hoạt động theo cơ chế thị trường.

Ông Vượng lấy ví dụ, tại Nhật Bản, mỗi công dân phải đóng một khoản tiền là khoảng 100USD mỗi tháng, gọi là thuế thị dân, được sử dụng để chi trả cho tất cả những cơ sở hạ tầng xung quanh như dọn dẹp rác, xử lý nước thải…

Đại diện ngành tái chế ước tính, nếu mỗi người dân Việt Nam được yêu cầu đóng khoảng 10% con số trên, tức là rơi vào khoảng 200 nghìn đồng mỗi tháng là đủ để xây dựng một hệ thống hiện đại.

Tuy nhiên, trước khi đưa vào áp dụng, chi phí xử lý môi trường cho mỗi người chỉ rơi vào khoảng vài chục nghìn mỗi năm, một con số quá ít ỏi để “đòi hỏi môi trường phải sạch, rác phải được xử lý”.

Quan điểm “người gây ô nhiễm phải trả tiền” cũng là tinh thần của công cụ trách nhiệm mở rộng của nhà sản xuất (EPR). Ở đây, “người gây ô nhiễm” được hiểu rộng hơn, không chỉ là người xả thải mà là tất cả các bên đóng góp vào quá trình xả thải.

Trong đó, doanh nghiệp sản xuất (nhà sản xuất, nhập khẩu) được đặt trách nhiệm bởi nhóm doanh nghiệp này đóng vai trò là khâu trung tâm trong chuỗi cung ứng, tạo ra tác động tới tất cả các khâu, từ ý tưởng, thiết kế, lựa chọn nguyên vật liệu cho tới bán lẻ, tiêu dùng và xả thải.

Triển khai quản lý rác thải theo quan điểm “người gây ô nhiễm phải trả tiền” với người tiêu dùng là tiền đề quan trọng để doanh nghiệp thực thi EPR cũng như thực hành kinh tế tuần hoàn.

Theo ông Fausto Tazzi, Phó chủ tịch Liên minh Tái chế bao bì Việt Nam (PRO Việt Nam), thách thức hàng đầu cho các hoạt động của tổ chức này là thiếu hụt về nguồn lực. Như vậy, việc thu hút người tiêu dùng tham gia phân loại, thu gom, tái chế, tái sử dụng sẽ là sự hỗ trợ lớn để PRO Việt Nam hoàn thành mục tiêu tái chế 100% bao bì đến năm 2030.

Theo TheLEADER

Bài viết liên quan
[Thông tin Thành viên] Nhà máy TH Bình Dương: Mốc son mới trên hành trình vì sức khỏe cộng đồng

Sáng 9/3, Tập đoàn TH chính thức khởi công Dự án Nhà máy Chế biến Thực phẩm sạch TH Bình Dương tại Khu công nghiệp Sóng Thần 3 (phường Bình Dương, TP. HCM). Với tổng mức đầu tư hơn 6.000 tỷ đồng, trên diện tích 10 ha, tổng công suất thiết kế gần 1 triệu […]

Xử lý bao bì: Vẫn còn khoảng cách giữa thiết kế chính sách và thực tiễn tái chế

Thực tiễn triển khai cơ chế Trách nhiệm mở rộng của nhà sản xuất (EPR) tại Việt Nam thời gian qua cho thấy vẫn còn khoảng cách giữa thiết kế chính sách và thực tiễn thị trường tái chế trong nước. Các đại biểu chụp ảnh tại Hội thảo tham vấn kỹ thuật về trách nhiệm […]

Màng bao bì làm từ sữa, phân hủy hoàn toàn trong 13 tuần

Các nhà khoa học tại Đại học Flinders phát triển màng bao bì từ protein sữa và đất sét, có thể phân hủy hoàn toàn trong đất sau 13 tuần. Một loại màng phân hủy sinh học mới được làm từ protein sữa, tinh bột và đất sét nano có thể giúp giải bài toán […]

Phân loại rác tại nguồn: Duy trì phân loại, tại sao khó?

Từ mô hình điểm trước sáp nhập, thực tế triển khai tại phường Cửa Nam cho thấy việc phân loại rác dễ bị gián đoạn khi thiếu sự tiếp nối đồng bộ. Mô hình điểm tại trung tâm Thủ đô Phân loại rác tại nguồn được nhìn nhận như một trong những giải pháp căn […]

Vươn mình bằng nội lực

Năm 2045 – cột mốc kỷ niệm 100 năm thành lập nước – đang dần trở thành một biểu tượng chiến lược trong tư duy phát triển quốc gia. Việt Nam đang tự sản xuất được nhiều linh kiện, phụ tùng ô tô – Ảnh: VinFast Mục tiêu trở thành nước thu nhập cao không […]